My Story của Steven Gerrard (Phần 2): “Mourinho hiểu những lý do của tôi”
Các CĐV Chelsea không phải là người của tôi. Tất cả chúng tôi đã gắn bó với nhau trong nhiều năm qua. Tôi thuộc về Liverpool.
Jose Mourinho hiểu những lý do của tôi; nhưng mỗi lần ông ấy nói về tôi, ông ấy rất thuyết phục. Tôi thích cái cách ông ấy nói chuyện với tôi và tôi có thể thấy phần lớn cầu thủ của ông ấy đều sẵn sàng xả thân vì ông ấy như thế nào. Tôi nhớ chiến thắng của ông ấy ở Champions League cùng với Inter Milan và nỗi thất vọng của các cầu thủ khi ông ấy ra đi. Mọi người có thể thấy rõ điều đó trên nét mặt của họ. Tôi đã hiểu được cảm giác của họ bởi vì họ cùng trải qua một khoảnh khắc quan trọng trong sự nghiệp của mình.
Tôi chưa bao giờ có cảm giác đó với Rafa Benitez. Tôi sẽ có được cảm giác này nếu là với Jose Mourinho.
Tất cả đều rõ rằng, về mặt chiến thuật, ông ấy có thể chuẩn bị cho đội bóng của mình giành thắng lợi trong bất cứ trận đấu nào. Ông ấy có thể hậm hực, ông ấy có thể chiến đấu, ông ấy có thể làm bất cứ việc gì mà mọi người cần bởi vì ông ấy là một nhà vô địch. Nhưng trên tất cả những điều đó, ông ấy đã tạo ra một sự kết nối đặc biệt với mỗi đội bóng mà ông ấy dẫn dắt.
Mọi người đã nghe thấy như vậy trong cái cách các cầu thủ nói về ông ấy. Mọi người đã thấy như vậy trong cái cách họ lăn xả vì ông ấy. Đối với tôi, tình huống lý tưởng là Mourinho dẫn dắt Liverpool.
Ông ấy đã được liên hệ đến Anfield một vài lần nhưng điều đó không bao giờ thành hiện thực cả. Tôi biết tôi đã áp đặt nhưng tôi nghĩ đó sẽ là một sự kết hợp hoàn hảo. Các CĐV Liverpool sẽ yêu quý ông ấy và ông ấy sẽ biết chính xác làm thế nào để biến tình yêu đó thành sự tôn thờ. Ông ấy luôn kể cho tôi nghe về sự tôn trọng sâu sắc đối với các CĐV của chúng tôi. Jose sẽ có một quãng thời gian tuyệt vời để mang lại thành công lớn cho Liverpool.
Khi tôi chơi thứ bóng đá xuất sắc nhất của mình, có lẽ là năm 2006 và thậm chí là năm 2009, tôi đứng trước một số cơ hội lớn để ra đi: Một lần nữa là Chelsea; hai lần là Real Madrid – và lần thứ hai lôi cuốn hơn bởi vì một lần nữa, Mourinho muốn có tôi. Thi đấu cho Jose trong màu áo trắng của Real Madrid, tại Bernabeu? Chỉ Liverpool mới có thể khiến tôi nói “không” một lần nữa.
Thậm chí sau EURO 2012, khi tôi có giải đấu ổn định nhất của mình với đội tuyển Anh và có tên trong đội hình tiêu biểu của giải tại Ba Lan và Ukraine, Bayern Munich đã liên hệ với người đại diện của tôi.
Tôi đã hiểu được cảm giác hãnh diện và được săn đón là như thế nào. Mourinho cũng đã nói về việc từng ý định đưa tôi về Inter Milan trong mùa giải họ giành Champions League. Barcelona hình như đã thăm dò và theo sát tôi nhưng tôi không chắc họ có quan tâm thực sự hay không.
Năm 2005, tôi đã suýt rời Liverpool và đến Chelsea. Lý do tôi ở lại là Liverpool có ý nghĩa quá nhiều đối với tôi, cả về CLB và về thành phố. Chelsea và London đều không là gì cả.
Chính trong những ngày lo âu đó khi tôi cảm thấy bị giằng xé giữa câu hỏi liệu tôi nên ở lại hay ra đi, tôi không bao giờ suy nghĩ, “Tôi muốn thi đấu cho Chelsea hơn là Liverpool”. Tâm trí tôi thì gần như thay đổi bởi vì tôi nghĩ, “Tôi muốn thi đấu cho Jose Mourinho”. Tôi chắc chắn như vậy, dưới thời Jose, tôi sẽ giành được những danh hiệu mà tôi thèm khát.
Giữa tháng 07/2005 và tháng 05/2015, Chelsea đã giành Champions League, 2 danh hiệu Premier League, 4 FA Cup, 1 Europa League và 2 League Cup. Đó là 10 danh hiệu lớn. Trong cùng thời gian đó ở Liverpool, tôi đã có 1 FA Cup và 1 League Cup. Chelsea – 10; Liverpool – 2.
Nếu Jose Mourinho dẫn dắt đội tuyển Anh vào năm 2004 và 2006, tôi tin chúng tôi có thể lọt vào ít nhất một trận chung kết lớn. Tôi nghĩ Rafa Benitez cũng có thể đưa chúng tôi vào chung kết ở EURO hay World Cup. Nhưng vấn đề duy nhất với Rafa là nhiều cầu thủ không thích được thi đấu cho ông ấy và trong cả một giải đấu kéo dài, áp lực và căng thẳng là rất lớn. Đó là lý do giải thích tại sao Jose vẫn là HLV mà tôi ước gì đội tuyển Anh bổ nhiệm trong quãng thời gian cầu thủ của tôi.
Hãy thử hình dung ông ấy có gì từ một tập thể gồm có Beckham, Scholes, Owen, Terry, Neville, Rooney, Campbell, Ferdinand, Lampard, Cole, Gerrard và một số cầu thủ khác.
Ngày 29/3 năm nay (2015), sau một trận đấu từ thiện ở Anfield, John Terry đã đưa cho tôi một bức thư tay, được viết trên giấy viết thư của Chelsea, từ Mourinho gửi tới tôi.
Steve thân mến,
Tôi biết đây chưa phải là sự kết thúc nhưng điều đầu tiên tôi muốn chúc mừng cậu về một sự nghiệp tuyệt tại CLB yêu quý của cậu. Thứ hai, tôi muốn cậu biết rõ cảm giác tiếc nuối của tôi như thế nào khi chưa bao giờ được dẫn dắt cậu. Thứ ba, hãy tận hưởng ngày vui với bạn bè của cậu, gia đình của cậu, sân vận động của cậu, CĐV của cậu, kỷ niệm của cậu. Thứ tư, điều quan trọng nhất, “Hãy tận hưởng những ngày vui vẻ trong cuộc đời của cậu cùng nụ cười của bọn trẻ!”
Trân trọng,
Jose Mourinho
Mạnh Hào
“Tôi muốn mọi người đọc cuốn tự truyện này và xem tôi như là một ai đó đam mê sân cỏ, thay vì sân cỏ đã mang lại cho tôi những gì. Đây là giai đoạn căng thẳng cho tôi. Tôi muốn mọi người tận hưởng nó. Tôi có thể nói với tất cả hôm nay rằng, từng người một, tôi đã từ chối hàng triệu và hàng triệu người để rời Liverpool nhưng tôi không tiếc nuối.
“Trong một thế giới lý tưởng, tôi thức dậy vào buổi sáng, tôi 25 tuổi, tôi là đội trưởng của Liverpool và đội tuyển Anh, chúng tôi vừa đánh bại West Ham và tôi đang chuẩn bị cho Euro, nhưng tất cả đều phải để thời gian trôi qua. Cuốn sách này nói về câu chuyện của tôi và tôi có thể nhìn lại với sự tự hào”.
Steven Gerrard
My Story của Steven Gerrard (Phần 1): “Tôi và Benitez như lửa với nước”