Xu hướng nghỉ xả hơi ở các HLV có lẽ được bắt đầu ở Pep Guardiola sau khi ông rời Barcelona vào năm 2012 và tới New York sinh sống, trước lúc nhận lời dẫn dắt Bayern Munich chỉ sau đó 6 tháng và sau đúng một mùa giải, ông trở lại băng ghế huấn luyện. Trong khoảng thời gian này, Pep đã được xem là sự lựa chọn của Chelsea và Man City nhưng rồi rất bất ngờ, ông chọn Bayern Munich cứ như thể ông cho rằng, ở Bundesliga, ông dễ dàng thành công hơn là ở Premier League, nơi Chelsea và Man City thay HLV như thay áo.

Ít nhất thì cho đến giờ, Pep đã cho thấy quyết định của ông là đúng và dù Bayern Munich vẫn chưa thể vô địch Champions League như tính toán của người Đức, ông chuẩn bị nhận được một đề nghị gia hạn hợp đồng.
Sau Pep, Juergen Klopp và gần đây là Carlo Ancelotti cũng nói đến nghỉ ngơi như là một cái cớ sau khi họ rời CLB theo dạng thỏa thuận hoặc bị sa thải. Hay xa hơn, Jose Mourinho rời Chelsea vào tháng 9/2007 và rảnh rỗi cho đến hè năm sau khi ông nhận được lời mời của Inter về việc thay thế Roberto Mancini.
Có thể thấy rằng, điểm chung ở những HLV này là họ muốn có thời gian để cân nhắc các đề nghị, hoặc là chờ đợi những cú điện thoại đã không đến sau khi họ chia tay đội bóng cũ. Thế mới nói, tưởng như Klopp nghỉ ngơi một mùa giải như ông tuyên bố, HLV người Đức cũng sắp trở lại sân cỏ chỉ sau 4 tháng ông rời Dortmund. Dĩ nhiên, quyết định bất ngờ này xuất phát từ những diễn biến bất ngờ ở Bayern Munich khi Pep chuẩn bị được gia hạn hợp đồng, thay vì Klopp được chờ đợi sẽ ngồi chiếc ghế đó vào hè 2016 trong trường hợp HLV người Tây Ban Nha đến Man City thế chỗ của Manuel Pellegrini.
Cùng lúc, sự có mặt của Klopp tại Anfield sẽ kết thúc cơ hội của Ancelotti, dù không có cơ sở nào để khẳng định HLV người Italia sẽ đồng ý. Vì thế, việc Carletto nói đến chuyện nghỉ ngơi tới mùa giải sau chẳng qua là vì ông không nhận được đề nghị nào vào thời điểm này. “Bây giờ tôi đang tận hưởng thời gian nghỉ ngơi nhưng dĩ nhiên, tôi muốn trở lại công việc huấn luyện, được làm việc bởi vì đó là đam mê của tôi”, cựu HLV của Chelsea và Real Madrid nói.
Thực tế thì những chỗ “ngon lành” cho Ancelotti đều đã có người ngồi và đừng quên là một khi tuyên bố ông không có ý định trở lại Italia, Pháp (PSG) và Tây Ban Nha (Real Madrid) là những nơi ông vừa trải nghiệm, ông sẽ chẳng còn lựa chọn nào khác ngoài Anh hoặc Đức. Và giờ thì tiếp tục chờ đợi.
Mạnh Hào
Việc Carlo Ancelotti không trở lại Italia có thể được hiểu vì Serie A đang thua kém Premier League, La Liga hay Bundesliga về sự giàu có. Lựa chọn cho ông do vậy không nhiều cho đến khi ai đó bị sa thải.
















Trên thực tế, đấy là một đội bóng kiểu mẫu. Sassuolo cùng với Juventus và Udinese là những CLB có sân vận động riêng hiếm hoi ở Serie A. Họ có chi phí lương chỉ 27 triệu euro, thấp gần như bậc nhất tại Italia. Mùa hè qua, họ lãi 6 triệu euro từ việc mua bán cầu thủ và số tiền ấy được dùng để tăng lương nhằm giữ chân ngôi sao trẻ Berardi và để mua Defrel, chân sút người Pháp. Năm ngoái, họ lỗ chỉ 16 triệu euro, chủ yếu là để mua cầu thủ trong kì chuyển nhượng mùa đông, khi Sassuolo đang ngấp nghé xuống hạng, khiến Di Francesco bị sa thải, được thay thế bằng Malesani nhưng ngay sau đó được bổ nhiệm lại và đội bóng trụ hạng năm thứ 2 liên tiếp. Năm thứ 3 của Di Francesco ở Serie A có vẻ đầy hứa hẹn, với thành tích ấn tượng theo sơ đồ tấn công 4-3-3 kiểu Zeman và một tư tưởng chơi cống hiến.



8 năm sau, Milan của Zaccheroni đã tận dụng tốt giai đoạn cuối mùa, khi Lazio của Eriksson bị phân tâm do cũng phải thi đấu (sau đó chiến thắng) ở Cúp C2 để đoạt Scudetto ở vòng cuối cùng, sau khi thắng một lèo 7 trận. Còn Juve 2011/12? Đấy là mùa bóng đầu tiên của họ dưới tay Conte và Scudetto giành được trong một cuộc ganh đua nảy lửa với Milan, mà đỉnh điểm là trận đấu với Milan ở San Siro, khi bàn thắng của Muntari không được công nhận, dù bóng đã đi qua vạch vôi.
Với những người đã chọn yêu Premier League, họ đang ít nhiều bị tổn thương khi ngó sang thành công của La Liga, Bundesliga và phần nào cả Serie A hay bóng đá Pháp (PSG). Trên thực tế, khi quyết định gắn bó với Premier League, các fan hâm mộ phải trả giá vé vào sân khá đắt, phải bỏ tiền nhiều hơn nếu theo dõi qua truyền hình, và cuối cùng là cái giá của “sự yêu đương”.








